Ngô Đạo Tử đặt chu bút xuống, lại chắp tay sau lưng, bước vào bức tranh phong cảnh Song Phong Tiêm trước mặt.
Dù không phải lần đầu nhìn thấy cảnh này, Nguyên Hoài Dân vẫn không khỏi ngẩn người thất thần; bên cạnh, Đỗ Thư Thanh vẫn nhắm mắt, trước mặt hắn lơ lửng một thanh trường kiếm bằng đồng xanh, dường như hắn đã hoàn toàn chìm vào đó.
Cùng lúc ấy, trong chủ thạch quật ở bắc ngạn.
Đông Lâm đại phật nguy nga cô độc ngồi đó, không còn chỗ tựa. Trong ngoài cao đài phía dưới, bầu không khí tĩnh mịch như chết; tiếng đàn từ phía rừng trúc vẫn còn vang vọng, nhưng kim quang mà Đông Lâm đại phật tỏa ra lại càng lúc càng nhạt, tựa ánh tà dương lúc hoàng hôn.




